Tp.Hà Nội chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Wu Yajun là người đồng sáng lập

Chủ đề thuộc danh mục 'COMPUTER : CÁC THIẾT BỊ MÁY TÍNH' được đăng bởi thamhminh525, 14/4/19 at 6:26 PM.

  1. thamhminh525 Thành viên cấp 1

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Wu Yajun là người đồng sáng lập của Longfor Properties, một công ty phát triển bất động sản hiện có tên Longfor Group Holdings. Bà là giám đốc điều hành (CEO) của công ty trong sáu năm và là chủ tịch hội đồng quản trị từ năm 2007 đến 2018. Longfor có trụ sở tại Hồng Kông (Trung Quốc) nhưng hoạt động tại 47 thành phố, mang lại doanh thu 10,7 tỷ USD (~248 nghìn tỷ VND) trong năm 2017.

    Vào tháng 11/2018, công ty cho biết Wu đã từ chức chủ tịch và chuyển 44% cổ phần công ty của mình cho con gái Cai Xinyi. Con gái của bà được cho là ở độ tuổi 20. Số tài sản này vẫn được báo Bloomberg coi là của bà Wu thay vì của con gái, để phản ánh vị thế của bà với tư cách là người sáng lập doanh nghiệp. Tuy nhiên, thông tin về tài sản ròng của bà Wu khi không tính cổ phiếu Longfor không được công khai.

    Bà Wu có số tài sản khoảng 9,4 tỷ USD (~218 nghìn tỷ VND), giàu hơn 3 tỷ USD (~69,6 nghìn tỷ VND) so với người phụ nữ tự thân giàu nhất nước Mỹ, Diane Hendricks, người có khối tài sản trị giá khoảng 6,3 tỷ USD (~146 nghìn tỷ VND). Hendricks là chủ tịch, chủ sở hữu duy nhất và đồng sáng lập của ABC Supply, nhà phân phối bán buôn vật liệu lợp mái nhà lớn nhất ở Mỹ.

    Wu không sinh ra trong gia đình giàu có. Bà sinh năm 1964 tại Trùng Khánh (Trung Quốc), ngày nay là một thành phố có khoảng 30 triệu dân. Bà bắt đầu học tại Đại học Bách khoa Tây Bắc ở Tây An khi bà 16 tuổi và tốt nghiệp với bằng cử nhân kỹ thuật. Sau khi tốt nghiệp, Wu được phân công làm việc tại một nhà máy quốc doanh ở quê nhà và làm việc ở đó được bốn năm, kiếm được khoảng 16 USD/tháng (~371.000 VND).
    [IMG]
    Chân dung vị nữ tỷ phú tự thân giàu nhất thế giới (Ảnh: Business Insider)
    Năm 1988, khi 24 tuổi, Wu bắt đầu khoảng thời gian năm năm làm nhà báo chuyên về bất động sản tại Thông tấn xã Shirong Trung Quốc. Theo The Economist, đây là “thời kỳ hoàng kim lợi nhuận” đối với các tờ báo Trung Quốc.

    Năm 1993, sau khi trải qua vô số vấn đề khi cố gắng mua căn hộ đầu tiên của mình, từ việc thiếu khí đốt tự nhiên đến dịch vụ thang máy và ánh sáng kém, Wu và chồng bà là Cai Kui đã được truyền cảm hứng để bắt đầu sự nghiệp mà sau này trở thành Longfor Properties.

    Năm 1997, Longfor đã bán được dự án nhà ở đầu tiên tại Trùng Khánh, thành phố quê nhà của Wu, với giá 157 USD/mét vuông (~3,6 triệu VND), cao gấp đôi thu nhập của hộ gia đình trung bình của Trung Quốc vào thời điểm đó. Longfor là một trong những nhà phát triển trung tâm mua sắm sớm nhất ở Trung Quốc. Ước tính khoảng 300 triệu người đã đến thăm trung tâm này vào năm 2017.

    Wu giữ chức CEO từ năm 2005 đến 2011 và sau đó giữ vị trí chủ tịch. Năm 2012, bà là người phụ nữ giàu nhất Trung Quốc cho đến khi ly hôn vào năm đó. Bà đã mất gần 3 tỷ USD (~69,6 nghìn tỷ VND) khi chuyển khoảng 40% cổ phần của mình trong công ty cho Cai. Tuy nhiên, tài sản của Wu đã tăng lên. Năm 2017, bà đứng thứ bảy trong danh sách toàn cầu gồm các nữ tỷ phú tự thân, với tài sản ròng trị giá 4,6 tỷ USD (~106,7 nghìn tỷ VND). Hiện tại, bà đã vượt lên đứng ở vị trí dẫn đầu.

    Vị tỷ phú này nổi tiếng kín đáo. Năm 2003, vì thiếu thông tin công khai về Wu, tên của bà đã bị viết sai trong danh sách những người giàu nhất Trung Quốc và bà bị nhầm là đàn ông. Khi được hỏi tại sao bà tránh công chúng, Wu nói: “Chà, tôi không có gì để nói. Tôi chỉ là một người tập trung vào việc của chính tôi thôi.”
  2. himhthanh664 Thành viên cấp 1

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.

Ủng hộ bài viết này

b57d9dd7e30f8fcc4bb162052b071cb09ed7c591